Ăn Trộm Gà – Chương 1


1144129279e57370ebl

Chương 1

Edit: Na Na

Trong những tài liệu ghi chép về yêu vật, nữ yêu lúc nào cũng xuất hiện xinh đẹp trong các pha cảnh hoa lệ, nhất là Hồ Ly Tinh, phải quần áo bạch y miệng cười khuynh thành tung tăng từ trong rừng trúc ra, hoặc là pha xoay người xinh đẹp giữa mưa hoa rơi đầy trời, mỗi một màn xuất hiện Hồ ly tinh đều thể hiện cá tính cùng sự đắc sắc riêng của mình, hoặc thanh lệ hoặc diễm sắc, nếu không cũng phải có dáng dấp thanh tú, tiếp đó là biểu cảm khéo léo mềm mại đáng yêu mà cúi chào, khiến chàng thư sinh đối diện nhớ thương đến tâm sinh ma chướng mới được.

Đáng tiếc tất cả đều là gạt người.

Lần đầu tiên ta trông thấy Cố Tử Hiên, ngay cả hình người còn chưa biến thành, miệng thì đầy lông gà, bị nhốt ở trong lồng, trên mũi vẫn còn dính máu, cái đuôi những tưởng xinh đẹp kiêu ngạo giờ bị người ta túm đến trọc một dúm lông.

Tráng hán là gia đinh giơ cái lồng lên, vẻ mặt tranh công đầy đắc ý: “Thiếu gia, con hồ ly này bé nhỏ mà lá gan không nhỏ đâu, động tác khá là nhanh nhẹn đó, ta mất cả đêm bố trí bẫy rập, một đường truy theo không bỏ mới bắt được súc sinh này.” Tiếp đó hắn lại xách ta đi lên phía trước giơ giơ lên, “Thiếu gia người xem, màu lông bóng mượt vậy chắc chất lượng rất tốt. Con súc sinh này trộm không ít gà của chúng ta, hôm nay bị bắt cũng đến lúc trả nợ rồi, ta thấy trời sắp nhập thu, thiếu gia dùng con vật này làm thành cái áo lông chồn tặng cho Ngô tiểu thư, người thấy chủ ý này thế nào?”

Thoạt đầu ta còn yên tĩnh mà ngồi chồm hỗm trong lồng, giờ nghe tên gia đinh đưa ra cái ý kiến ác độc thế thì da lông cả người dựng đứng, lưng cong lên kêu la ầm ĩ. Cái này rõ ràng là vu khống, lần này ta gặp nạn tuy rằng là tự làm tự chịu, nhưng đây mới là lần đầu tiên ta đến thăm mấy con gà của Cố gia, chứ những lần trước rõ ràng là con chồn ở động sát vách trộm đi đấy chứ. Bây giờ Cố gia lại tính gộp hết cừu hận, bắt một tiểu hồ ly còn trẻ như ta trả nợ. Mà vừa nghĩ đến áo lông chồn, ta lại không nhịn được mà run rẩy một trận, bị lột da rút gân là cỡ nào đau đớn, tổ tiên của ta cũng không phải không có ai chưa từng chịu qua cảnh này, chỉ là chưa có con hồ ly nào sống sót để viết xuống dòng cảm nhận mà thôi. Ta nhớ khi ta còn bé, từng có một đại hồ ly lông hồng bị con người lột hết da rồi quăng vào động, ban đầu nàng ta có hình người cực xinh đẹp, phải nói là xuất sắc nhất trong tộc ta, nhưng khi đó chỉ còn là một đống huyết nhục mơ hồ, chừa lại hai con mắt ừng ực lệ, nước mắt mặn chát kia rơi xuống khuôn mặt hồ ly máu thịt mơ hồ khiến nàng đau đớn tru tréo lên thảm thiết.

Nghĩ đến đây, ta không khỏi thấy tương lai phía trước thật mịt mù, bao ý chí chiến đấu dũng cảm đều lặng lẽ xẹp xuống. Bây giờ ta là cá, bọn chúng là dao thớt, chặt chết lóc thịt chỉ một câu nói mà thôi. Con người chính là giống loài ác độc tàn khốc vậy đó. Đáng thương cho con hồ ly vừa xuống núi như ta, tối hôm qua đi trộm gà hấp tấp quá nên chỉ ngoạm được mấy cọng lông cắm trên mông gà, chứ đến vị gà cũng chưa được hưởng, vậy mà đã định đem tính mệnh của hồ ly còn trẻ tuổi ra cắt đứt ngay tại chỗ này, không để cho ta được góp một phần nhỏ công sức vào đại nghiệp của tộc, thật là đau đến thấu tim. Càng nghĩ càng thấy thương tâm, ta kêu rên chi chi xèo xèo vài tiếng, rồi lại ngồi xuống lồng, ôm cái đuôi vào lòng, cẩn thận liếm mấy chỗ bị thương, trong mắt cũng tí tách rơi mấy giọt lệ.

Hiển nhiên pha hồ ly rơi lệ này không khiến Cố thiếu gia đối diện kia hiểu ra rằng con hồ ly có thể rơi lệ này chính là một hồ ly tiên, bởi vậy hắn cũng không tỏ vẻ muốn thả cho ta một con đường sống, mà ngược lại, hắn chỉ nhàn nhạt liếc qua, rồi nhẹ nhàng nói: “Làm áo lông chồn cũng là ý kiến hay, nhưng đáng tiếc là hồ ly này bị các ngươi làm thương phần lông đuôi, hay là để dưỡng thêm một thời gian, chờ màu lông sáng bóng lại rồi mang sang cửa hàng da của Vương Ngũ gia.” Sau đó hắn nhìn người gia đinh nói thêm một câu, “Ngươi có công lao, vậy đi phòng thu chi lĩnh mười lượng bạc làm phần thưởng.”

Người gia đinh kia nghe thấy số phần thưởng, cười đến con mắt cũng híp tịt lại: “Đa tạ thiếu gia, vậy đặt hồ ly ra sau vườn được không ạ?”

“Trước cứ để vào ngoại thất trong sương phòng của ta đi, trên đùi hồ ly hình như cũng bị thương, đợi băng bó xong thì cho vào sài phòng.” (sài phòng: phòng chứa củi.)

Cố thiếu gia nói xong, tựa hồ như có việc nên rời đi, còn ta bị gia đinh xách đến sương phòng, đây là một tòa nhà u tĩnh, ta được đặt lên bàn, bên cạnh bày một ít trà bánh tinh xảo, đưa đến hương thơm hấp dẫn, ta nuốt nuốt nước miếng, đêm qua mạo hiểm ăn trộm gà là vì đói quá không còn cách nào khác, nay trộm gà không được, nên cái bụng càng khó chịu hơn. Thế là ta bèn vươn móng vuốt qua cái lồng sắt, định với tới mấy món trà bánh kia, tiếc là chân trước của ta quá ngắn, chỉ có thể khô mắt nhìn trừng trừng điểm tâm, gấp đến độ đảo vòng vòng trong lồng.

Lúc Cố thiếu gia về thì chứng kiến cảnh này của ta, hắn tựa hồ không ngờ được ta vô tâm vô phế như thế, một con hồ ly vừa trải qua một hồi sinh tử mà tính vẫn còn tham ăn như vậy. Hắn cười cười, cầm bánh điểm tâm bên cạnh đưa đến gần lồng sắt cho ta.

Ta có được bánh điểm tâm, lại ngẩng đầu lên nhìn vào mắt Cố thiếu gia, cảm thấy hắn cũng không phải ác đến không tha được, chí ít khuôn mặt như bạch ngọc kia của hắn cũng có chỗ dễ nhìn, khi cười rộ lên thì sự lạnh lùng cũng bớt đi, thậm chí còn tỏa ra chút tình cảm ấm áp.

Chỉ có điều bây giờ ta không có thời gian đi sâu vào nghiên cứu khuôn mặt hắn hoặc nghĩ đến bất kỳ điều gì khác. Ta thực sự đói đến cuống người, cầm lấy điểm tâm nhét vào miệng, ăn xong dường như còn thấy chưa đủ mà liếm liếm móng vuốt, rồi mở to con mắt tha thiết nhìn Cố thiếu gia. Quả nhiên vẻ mặt hắn lại nhu hòa hơn, cách lồng sắt lấy tay vỗ nhè nhẹ lên cái mặt hồ ly của ta: “Ở đây còn dính nè.” Sau đó hắn lại đưa thêm vài miếng bánh ngọt cho ta.

Ta nhận lấy bánh ngọt, nhưng không vội vã ăn luôn, miếng điểm tâm ban nãy đã tiếp khí lực cho ta, cậu Cố thiếu gia nhìn có vẻ cũng là người nhân từ, vậy nên ta liền ôm luôn ngón tay hắn chìa vào để đưa thức ăn, sau đó hạ thấp người xuống, bi ai nhìn hắn, nước mắt cũng long lanh trực trào ở vành mắt. Vì để nịnh nọt ta thậm chí còn vươn cả lưỡi hồ ly ra, như một đại hoàng cẩu mà nhẹ nhàng liếm liếm ngón tay của Cố thiếu gia, sau đó lại giơ cái mặt hồ ly ra cọ cọ lấy lòng.

Sau một loạt các động tác, Cố thiếu gia lại không biểu hiện gì, chỉ chỉa chỉa vào chân trước của ta: “Lại đây, đem cái chân ra đây cho ta xem, hình như chân của ngươi bị thương.”

Ta biểu hiện y như một nhà thông thái, tức khắc duỗi cái chân trước ra ngoài. Chỗ này là lúc phục kích trộm gà không cẩn thận bị bẫy chuột kẹp một chút, mặc dù đã ngừng chảy máu nhưng da lông vẫn bị bong tróc.

Cố thiếu gia cầm rượu thuốc, gạt lông ra rồi cẩn thận bôi thuốc trị thương, nước thuốc kia vừa nhỏ xuống vết thương đã dẫn đến từng cơn đau nhức, ta nhịn không được mà chi chi lên vài tiếng, vô thức muốn rụt móng vuốt lại, thế nhưng khí lực của Cố thiếu gia kia cũng lớn làm sao, cứ cầm chặt móng vuốt của ta mãi đến khi băng bó xong mới buông.

“Đem cả cái đuôi ra đây xem nào.” Cố thiếu gia lại tiếp tục nói.

Nhưng lần này ta lại chần chừ. Đuôi là một bộ phận vô cùng quan trọng của hồ ly chúng ta, từ nhỏ đã có tập quán, chỉ cho phụ mẫu của mình hoặc là người sẽ thành thân với mình được sờ. Cho nên chuyện sờ đuôi đối với chúng ta mà nói là một chuyện vô cùng thẹn thùng và tư mật, tuyệt đối không thể tùy ý cho người ta sờ được.

Ta ngẩng đầu nhìn khuôn mặt trắng như tuyết của Cố thiếu gia, khóe miệng hắn tràn đầy vẻ tựa tiếu phi tiếu. Ta ở trong lồng đánh mấy vòng, cuối cùng đành dằn lòng, ngập ngừng đưa cái đuôi vào tay hắn. Tay hắn cầm lấy cái đuôi nhọn của ta, cẩn thận vuốt ve hai cái, ta thấy hơi buồn buồn, nhưng vẫn phe phẩy cái đuôi quét qua quét lại trong tay hắn để lấy lòng. Hắn nở nụ cười.

Ta lấy hai chân trước chạm đất, tha thiết nhìn hắn, cổ họng cũng chi chi vài tiếng nịnh nọt, chỉ mong sự phối hợp khéo léo cùng nhu thuận của ta có thể khiến Cố thiếu gia này sinh lòng thương hại, mà nhân từ thả cho ta một con đường sống, cũng không uổng công ta chịu nhục đem cái đuôi cho hắn sờ.

Có lẽ cái đuôi của ta bông xù mềm mại mang đến xúc cảm không tồi, nên Cố thiếu gia này được dịp sờ soạng rất nhiều lần, đăc biệt là chỗ lông bị trọc kia thì cầm lên xem xét kỹ càng, nhìn thấy vết thương này lòng ta liền có chút ấm ức, lão gà mái nhà cậu Cố này cũng không phải vô dụng, ta vừa mới nhào vào một con gà con, lại không ngờ trước sau đều có địch, bị lão gà mái kia mổ trọc cả lông đuôi, mà con gà con nghe thấy động tĩnh lập tức xoay người chạy mất, hại ta chỉ ngoạm được lông đuôi gà.

Sờ soạng hồi lâu, cuối cùng Cố thiếu gia cũng buông tay ra, ta thu cái đuôi về, đợi một lát, trên đầu rốt cuộc cũng vang lên thanh âm của Cố thiếu gia: “Cái đuôi của ngươi chắc phải mười ngày lông mới mọc dài trở lại, mấy ngày này cho người bồi bổ chút, ta sai nhà bếp làm mấy con gà mang đến.”

Ta nghe vậy lăn lộn đầy đất lệ nóng ngập mắt, nhịn không được mà nhảy dựng lên, dùng hai chân trước nắm thành quyền mà vái lạy Cố thiếu gia. Lại không ngờ Cố thiếu gia sóng mắt lưu chuyển, lẩm bẩm bồi thêm một câu: “Ta cho ngươi ăn gà thì ngươi cũng phải hảo hảo mà nuôi cho lông dài sáng bóng lại lần nữa đó, vậy ta mới có thể mang ngươi đi làm áo tặng người ta.” Nói xong thì đứng dậy đi vào phòng trong, chốc lát sau truyền đến tiếng tắt đèn lên giường, không để ý đến cái mặt hồ ly đang nghệt ra của ta, ta thật buồn bực cắn cắn cái lồng sắt trong bóng tối. Quả nhiên ta không nên hy vọng gì ở cái con người hung ác kia! Ta vừa nghĩ đến chuyện thiếu gia họ Cố kia sờ soạng cái đuôi của ta, lại còn sờ rất nhiều như vậy, thì tức khắc mặt xấu hổ đỏ bừng bừng, trong lòng oán hận nghĩ, ta mà thoát khỏi cái lồng này, nhất định phải một ngụm cắn chết hắn!

16 thoughts on “Ăn Trộm Gà – Chương 1

  1. đọc mà phát ngất vì buồn cười!
    Cú nghĩ đến cái cảnh chị chộp dc mấy cái lông gà con, đằng sau bị gà mai vật truji mất lông thì buồn cười k chju!
    Hố ta đã lọt! Hóng chương mới cuả nàng!

  2. Pingback: Ăn Trộm Gà – Táo Đỏ | Na Na

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s