Nguyệt lại vân sơ – Chương 7


Chương 7

Sau giờ luyện tập buổi sáng, Lâm Xuyên mang theo hộp đồ ăn quay trở lại điện Thiên Tuyền. Đệ tử hộ pháp canh ngoài điện Thiên Tuyền nhìn thấy hắn, cũng không nói gì, mà trực tiếp đẩy cửa giúp hắn. Lâm Xuyên nhìn bọn họ nở nụ cười hết mức sâu xa, không khỏi thấy xấu hổ. Hắn không nói gì thêm, chỉ nói tiếng cám ơn, xong bước nhanh vào trong.

 Hắn vừa bước vào đại điện, chưa đi được mấy bước, đột nhiên bị vấp phải thứ gì đó dưới chân, người hắn lảo đảo một cái, suýt nữa thì ngã sấp xuống. Hắn cúi đầu nhìn, liền thấy thân thể của Phương Thanh, đang nằm ngay dưới chân hắn.

Lâm Xuyên vội đặt hộp thức ăn trong tay xuống, vươn tay đỡ cô ngồi dậy, hỏi: “Sao lại ngủ ở chỗ này? Có bị đau không?”

Phương Thanh lắc đầu, giọng điệu bi thương phàn nàn nói: “Lâu quá…”

Lâm Xuyên bất đắc dĩ thở dài, rồi mở hộp bưng ra một bát canh hạt sen hoa quế, nói: “Sau giờ học, ta đi gặp Thiên Thành trưởng lão, nên mới về muộn.”

Phương Thanh nắm lấy cổ tay hắn, từ tay hắn uống một ngụm canh hạt sen, rồi híp mắt thở ra một tiếng thỏa mãn.

Lâm Xuyên khẽ nhướng mày, cười vô cùng sung sướng. Hắn nhìn cô uống hết bát canh hạt sen, xong mới mở miệng nói: “Ta phải xuất môn mấy ngày…”

Phương Thanh nâng mắt nhìn hắn, hỏi: “Làm gì?”

“Vừa rồi không phải nói đi gặp Thiên Thành trưởng lão sao. Trưởng lão đang bố trí các đệ tử để đi trừ yêu, đại khái nhanh nhất cũng phải đi đến nửa tháng. Người đừng ‘bế quan’ nữa, qua chỗ Nghi Huyên sư thúc ở tạm được không?” Lâm Xuyên nói.

Phương Thanh nhíu mày than nhẹ, nói: “Lâu vậy sao…Đi đâu vậy?”

“Núi Mặc Lưu.”

Nghe thấy cái tên này, thần sắc Phương Thanh bỗng lạnh đi. Núi Mặc Lưu vốn là một trong các phân đà của ma giáo Cức Thiên, trên núi yêu ma tràn lan, làm hại không biết bao nhiêu người. Năm xưa, Dịch Thủy đình từng xuất binh thảo phạt, và cô chính là người tiên phong trong trận chiến đó. Trong đầu, ký ức vẫn còn rõ rệt, giống như mới ngày hôm qua. Vẫn còn nhớ mây đen che kín bầu trời, gió cuốn theo âm khí cuồn cuộn nổi lên. Còn nhớ rõ núi trọc đất khô cằn, mùi máu xộc đầy mũi. Xác yêu ma thì chồng chất dưới chân, mà kẻ địch lại chẳng giảm đi chút nào. Khổ chiến mười ngày, đường phơi đầy xương trắng, máu chảy thành sông, mới san bằng được ngọn núi đó, giết hết yêu ma. Và thành quả sau trận đánh ấy, là tên cô có trong nhóm “Ngũ hiền”…

Lâm Xuyên nhìn vẻ mặt ngưng trọng của cô, liền dò hỏi: “Sao vậy?”

Phương Thanh nhìn hắn một cái, lạnh lùng nói: “Không cho đi.”

Lâm Xuyên giật mình, không biết sao cô lại nói thế. Ngày trước hắn cũng từng xuất môn đi xa để trừ yêu, mà chưa bao giờ thấy cô ngăn cản. Mà lúc này, tuy liên quan đến phủ Cức Thiên, nhưng hai mươi năm trước, núi Mặc Lưu đã bị Dịch Thủy đình hủy diệt, còn bày trận pháp trừ tà. Nên bây giờ, chẳng qua là có một vài yêu ma tác loạn mà thôi, có gì phải sợ hãi chứ? Hắn nghiêm mặt nói: “Ta đã thưa với Thiên Thành trưởng lão, cũng bàn bạc lộ trình với các sư huynh sư đệ rồi, sao có thể không đi?”

Phương Thanh nói: “Đạo hạnh của ngươi chưa đủ, lại còn mang thương tích…”

“Mặc dù đạo hạnh của ta chưa đủ, nhưng thừa sức giết mấy con tiểu yêu. Còn về thương thế, thì đã khỏi từ lâu rồi.” Lâm Xuyên nói, “Người coi thường ta sao?”

Phương Thanh nghe xong, trầm mặc trong phút chốc, rồi nói với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: “Ta sẽ chết đói…”

Lời này vừa nói ra. Lầm Xuyên phì cười, khiển trách cô: “Vì thế ta mới nói người sang ở chỗ Nghi Huyên sư thúc! Ở đây, người không chết đói mới là lạ.”

Phương Thanh nhìn hắn, hỏi: “Không đi không được sao?”

“Không đi không được!” Lâm Xuyên đáp không chút do dự. Nếu không đi, đến thuở nào mới dựng được nhà, còn tiền mua ruộng đất nữa…

Phương Thanh thấy hắn cương quyết như vậy, đành nói: “Ta cũng đi.”

Lâm Xuyên nghe vậy, còn kinh ngạc hơn lúc trước. Hắn cau mày, nói: “Nếu người đi theo, ta sẽ phải phân tâm vì chiếu cố người, làm sao trừ yêu được?”

“Ta cũng đi.” Phương Thanh lặp lại một lần nữa.

“Không được!” Lâm Xuyên nhất quyết bác bỏ.

Phương Thanh đứng lên đến, cúi đầu nhìn xuống hắn, mở miệng vô cùng bá đạo như ra lệnh nói lần thứ ba: “Ta cũng đi.”

Lâm Xuyên bỗng thấy lòng tràn ngập thất bại, hắn cúi đầu thở dài, bất đắc dĩ nói: “Nếu người thích thì tùy…”

Vì thế, một lát sau, đệ tử hộ pháp ngoài điện Thiên Tuyền không nói gì nhìn hai thầy trò bọn họ đi ra, sau đó nghe Phương Thanh thoải mái tuyên bố xuất quan.

Tin tức này chỉ sau một lát liền truyền đi khắp Dịch Thuỷ đình, toàn phái trên dưới đều xôn xao hết cả lên. Vân Ẩn thượng nhân nghe thấy tin tức này, kinh ngạc vô cùng, tự mình truyền Phương Thanh đến hỏi. Phương Thanh chỉ nói đã có tính toán của riêng mình, tuyệt đối sẽ không phạm sai lầm vào trận đấu kiếm sắp tới, Vân Ẩn thượng nhân thấy cô kiên quyết như thế, cũng đành để cô đi.

Mấy ngày sau, các đệ tử chuẩn bị khởi hành tụ tập trước sơn môn*, vẻ mặt đều lộ vẻ bất đắc dĩ không nói được lời nào mà nhìn hai người sư phụ đồ nhi kia.

(*sơn môn: hiểu đơn giản là cổng môn phái Dịch Thủy trên núi, Dịch Thủy xây trên núi mà.)

Lúc này sắc trời đã sáng tỏ, Phương Thanh mặc một bộ y phục cũ kĩ rộng thùng thình, vấn búi tóc kiểu bình thường nhất, mở to đôi mắt nhập nhèm ngái ngủ, lung lay lảo đảo đứng ở bên cạnh Lâm Xuyên. Nghe các đệ tử cùng lên tiếng gọi cô “Đàn Chủ”, cô cũng chỉ uể oải lên tiếng, xong lại nhích tới gần Lâm Xuyên bên cạnh hơn một chút, hơi dựa lên người hắn.

Các đệ tử thấy cô như thế, càng lúc càng băn khoăn.

Nghe đồn, vị Đàn Chủ này dũng mãnh vô cùng. Nhưng lúc này, lại thấy cô mềm mại nhỏ bé yếu ớt, tựa như lúc nào cũng có thể ngã xuống. Mang theo cô nương yếu đuối như vậy mà lên đường, thật không thấy ngại sao?

Lâm Xuyên đương nhiên cảm nhận được sự sầu lo của các sư huynh sư đệ, bởi chính mình cũng sầu lo mà. Việc đã đến nước này, chẳng lẽ lại ngỗ nghịch cô một lần nữa?

Lo lắng thì lo lắng, nhưng cuối cùng mọi người vẫn còn tuân theo hành trình, đứng dậy lên đường.

Ngay lúc mọi người xuất phát, thì bỗng nhiên có một bóng đen hạ xuống trước cửa núi. Mọi người đều giật mình, đến khi thấy rõ người vừa xuất hiện, thì tất cả đều ôm quyền hành lễ, đồng thanh tôn kính nói: “Bái kiến Thương Hàn sư bá.”

Người vừa tới, chính là Thương Hàn.

Sắc mặt hắn âm trầm, ánh mắt chiếu thẳng về phía Phương Thanh, không để ý tới mọi người, nói thẳng: “Phương Thanh, vì sao muội xuất quan xuống núi?”

Phương Thanh nghe thấy thanh âm của hắn, hơi hơi tỉnh ngủ, cô liếc nhìn hắn một cái, hành lễ một tiếng: “Sư huynh…”

Thương Hàn bước nhanh đến trước mặt cô, giọng điệu lạnh lùng nói: “Muội và ta có một trận chiến đã ước định, quên rồi sao?”

“Phương Thanh không dám…” Phương Thanh nói, “Nhưng sư huynh đã cho ta kỳ hạn một tháng.”

“Ta cho phép muội bế quan một tháng. Nhưng bây giờ muội đang làm cái gì đây?” Thương Hàn nói.

Lâm Xuyên đứng một bên nghe cuộc đối thoại hai người, trong lòng không khỏi hờn giận. Tên đàn ông này rõ ràng là tới để gây hấn! Quả nhiên như lời Nghi Huyên sư thúc nói, đường đường là nam tử, đáng lẽ phải độ lượng nhưng hắn lại nhỏ nhen như thế! Mặc dù hắn muốn phản bác vài câu, nhưng dù sao bối phận cũng khác biệt, không tiện xen mồm vào, nên đành phải nhíu mày trầm mặc.

Thần sắc Phương Thanh vẫn lạnh nhạt như trước, cô không nhanh không chậm trả lời: “Sư huynh yên tâm, cho dù xuất quan, thì Phương Thanh vẫn sẽ cố gắng tu luyện thêm, tuyệt đối không phạm sai lầm trong trận quyết chiến sắp tới.”

“Xem ra là muội cố ý có lệ. Không cần phải nói, hôm nay liền làm một trận chấm dứt đi.” Thương Hàn vừa dứt lời, liền lui lại mấy bước, gọi đồng tử đi theo nói, “Tùng Yên.”

Đồng tử tên gọi Tùng Yên kia nghe vậy, lập tức ném trường kiếm trong tay cho Thương Hàn. Thương Hàn tiếp lấy kiếm, lập tức xoay cổ tay, mũi kiếm chĩa thẳng về hướng Phương Thanh.

Lâm Xuyên thấy thế, tiến lên chắn trước người Phương Thanh. Trường kiếm kia chĩa ngay vào cổ họng của hắn, kiếm khí lạnh như băng chỉ còn cách một chút.

“Ngươi muốn cản ta?” Thương Hàn hỏi lạnh lùng.

“Đệ tử không cố ý mạo phạm, chỉ là nếu đã cho phép một tháng, vậy sư bá há có thể lật lọng.” Lâm Xuyên không kiêu ngạo không siểm nịnh, nói thẳng.

“Tên tiểu bối cuồng vọng này. Chuyện của ta với sư phụ ngươi, khi nào đến phiên ngươi xen vào?” Thương Hàn nói.

“Vậy để ta xen vào thì tốt hơn!” Thanh âm trong trẻo của một nữ tử vang lên, cùng lúc đó một đường kiếm bổ đến, đánh bật kiếm phong của Thương Hàn đang chĩa vào Lâm Xuyên.

Thương Hàn thu kiếm, nhìn người vừa tới, nhíu mày nói: “Nghi Huyên, muội muốn động thủ với ta?”

Người vừa tới, chính là Nghi Huyên. Cô cầm trường kiếm trong tay, vẻ mặt giận dữ, căm giận nói: “Thương Hàn, năm đó ngươi rời khỏi môn phái, ta đã không còn coi ngươi là người của phái Dịch Thuỷ. Nay ngươi ba phen bốn lượt đến khiêu khích, tuy chưởng môn cùng sư tỷ nhớ đến tình xưa nghĩa cũ, nhưng ngươi đừng được đằng chân lân đằng đầu! Nói cho ngươi hay, ta sẽ không như họ đâu! Nếu hôm nay ngươi muốn đả thương sư tỷ của ta cùng sư điệt, thì hay hỏi thanh kiếm trong tay ta trước đã!”

Nghi Huyên vừa dứt lời, liền vung kiếm trảm xuống, đó là một sát chiêu. Thương Hàn cau chặt mày, giơ kiếm chắn ngang, hóa giải một chiêu kia. Ngay khoảnh khắc đó, hai người liền quấn lấy nhau mà đánh.

Các đệ tử đứng một bên hoàn toàn không nói gì. Một trận chiến như thế, bọn họ làm sao có thể nhúng tay vào, mọi người ngơ ngác nhìn nhau, đều không biết phải làm như thế nào cho phải.

Lâm Xuyên cũng bị cảnh tượng trước mắt làm cho mơ hồ. Tính tình Nghi Huyên thẳng thắn, chỉ nói một không nói hai. Nay cô nói muốn đánh, nếu không phân thắng bại, tuyệt đối sẽ không dừng tay. Cô cùng Thương Hàn là ngang hàng, đạo hạnh tu vi cũng tương đương nhau, hai người đấu một trận, ai có thể ngăn cản?

Hắn đang suy nghĩ cách đối phó, thì Phương Thanh ở phía sau vòng lên, nói với hắn: ” Đưa bảo kiếm Tinh Lưu cho ta mượn dùng một chút.”

Lâm Xuyên hiểu rõ cô muốn làm gì, vội vàng tháo kiếm ra, hai tay dâng lên.

Phương Thanh nắm lấy chuôi kiếm, rút kiếm ra khỏi vỏ, xoay người nhìn về phía hai người đang đấu với nhau kia. Cô quay ngang thân kiếm lên trước mặt, lẳng lặng thở ra một hơi. Chỉ trong một khắc, phía trên thân kiếm, tỏa ra ánh sáng nhấp nháy, chói sáng lấp lánh như sao. Cô thản nhiên vung kiếm, cao giọng nói: “Huyền Bộc.”

Chiêu “Huyền Bộc” này cũng là chiêu kiếm nhập môn sơ đẳng của Dịch Thuỷ đình, nhưng khi Phương Thanh sử dụng, lại biến thành một kiểu khác. Chỉ thấy kiếm quang phá không, như thác nước lao xuống đất, nó ào xuống bất ngờ làm chói lóa cả mắt người. Phương Thanh hạ xuống một kiếm, vầng sáng trên thanh kiếm cũng động theo. Như một thanh kiếm vô hình khổng lồ, chém về phía hai người đang đánh nhau kia.

Thương Hàn cùng Nghi Huyên phát hiện ra kiếm khí đang ập tới, đều lui thân tránh đi. Kiếm quang chém ngay xuống giữa hai người bọn họ, trảm xuống mặt đất. Chỉ nghe thấy tiếng nổ ầm ầm vang dội, làm rung chuyển cả tòa sơn môn. Kiếm thế uy mãnh, tác động đến cả một khu vực rộng, một cái khe nứt sâu hoắm xuất hiện ngay tại trước mặt mọi người.

Trong lúc nhất thời, mọi người im lặng, chỉ còn biết trợn mắt há hốc mồm.

Phương Thanh khẽ vuốt thân kiếm, lạnh nhạt nói: “Thương Hàn sư huynh, Nghi Huyên sư muội, chuyện gì cũng phải bình tĩnh.”

Nghi Huyên nhìn nhìn mặt đất bị kiếm quang bổ nứt kia, nhíu mày nói: “Sư tỷ, tỷ khuyên can có vẻ hơi hung mãnh một chút.”

Phương Thanh vỗ về bảo kiếm trong tay, giọng mang theo áy náy nói: “Lâu không sử dụng, không biết phải khống chế lực như thế nào.” Cô nói xong, tầm mắt hơi hơi nâng lên.

Nhìn theo ánh mắt của cô, thấy hai người Tùng Yên cùng Thúy Đào run rẩy ngã nhào xuống đất. Lúc nãy cái khe nứt sâu kia, chắn ngang giữa hai người họ. Nếu như lúc nãy hơi sai lầm chút xíu, chỉ sợ hai người họ đều đã táng mệnh dưới chiêu “Huyền Bộc”.

Thương Hàn thấy thế, mày càng nhíu chặt.

“Một tháng là một tháng, thỉnh sư huynh hết lòng tuân thủ lời hứa.” Phương Thanh xoay tay, để kiếm áp ở sau lưng, lạnh lùng nói.

Một khoảnh khắc kia, tư thế của cô thẳng tắp, vầng trán tràn đầy vẻ ngạo nghễ, lạnh lẽo như sương giá mùa đông. Thần sắc đoan nghiêm kia, lộ ra vẻ bá đạo đến tận cùng, không dung dù chỉ một chút sai phạm khinh xuất.

Thương Hàn trầm mặc một lát, thu kiếm vào vỏ, nói: “Nhìn sức chiến đấu vừa rồi, cần gì phải đợi tới một tháng. Thôi được…” Hắn xoay người nâng Tùng Yên cùng Thúy Đào dậy, lại nói tiếp, “Nghe nói các người định đến núi Mặc Lưu?”

“Vâng.” Phương Thanh đáp hắn một tiếng.

“Ta đi cùng các người.” Thương Hàn ngữ điệu không hề có ý dò hỏi, hiển nhiên là tự mình quyết định.

Mọi người không nói gì, chỉ có Nghi Huyên căm phẫn phản bác, “Chưa thấy ai như ngươi, đúng là âm hồn bất tán!”

Thương Hàn lạnh lùng liếc nhìn cô một cái, nói: “Ta làm việc không cần phải khai báo với ngươi.”

Nhìn thấy bọn họ trong lúc đó lại sinh ra sát khí, Phương Thanh mở miệng, nói: “Sư huynh đồng hành, còn gì tốt hơn.”

Thương Hàn gật gật đầu, không nói thêm lời nào.

Nghi Huyên không khỏi hờn giận nhìn Phương Thanh, nói từng chữ một: “Ta, cũng, đi!”

Phương Thanh có giật mình, nhưng vẫn bình tĩnh trả lời: “Cũng được…”

Trong một khắc kia, các đệ tử ở đây, đều có một cảm giác hung hiểm không hiểu rõ. Cảm giác chuyến đi này, sẽ không đơn giản…

3 thoughts on “Nguyệt lại vân sơ – Chương 7

  1. Pingback: Nguyệt lại vân sơ – Mục lục | Na Na

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s